Tôi lên Sài Gòn, học tiếng Anh là vì con!

Thứ Sáu, 26/01/2018

Tôi quê ở Cà Mau. Cũng như bao bạn bè cùng trang lứa, tôi được nuôi nấng ăn học tới nơi tới chốn. Nhưng tôi không học đại học mà chỉ học trung cấp vì học lực không tốt lắm. Để đậu được trung cấp cũng đã trầy trật, nên ước mơ vào đại hoc với tôi rất xa vời. Tôi chọn không nghĩ đến việc đó nữa. 

Tốt nghiệp xong tôi được giới thiệu vào một công ty thủy sản với công việc kiểm kho bãi. So với bộ phận khác trong công ty, công việc của tôi có phần vất vả vì phải trực ca, làm việc tay chân nhiều. Nhưng nhìn chung, việc này cũng tương đối oai vì mình có chút quyền đối với những người bên xuất và nhập kho hàng. Nên tôi cũng đôi chút tự hào. Ở dưới quê như vậy, cũng coi là công việc ổn định, thu nhập cũng tương đối so với bạn bè mới ra trường. Tháng lương đầu tiên, tôi cầm trong tay 3,5 triệu, cảm thấy trời ơi sao nhiều thế. Rồi công việc cứ thế trải qua 5, 6 năm lúc nào cũng không hay. Khi tôi lấy chồng và có con nhỏ, cuộc sống tự nhiên chật vật hơn, nhiều việc phải lo toan, vật giá leo thang. Chi phí nuôi con, chi phí sinh hoạt tăng. Rồi thị trường ngày càng cạnh tranh, xí nghiệp mọc lên như nấm. Công ty ngày càng ít đơn đặt hàng và lương của tôi vẫn dậm chân ở mức 5 triệu. Con tôi thì ở nhà cho bà nội trông. 

Nhiều người thấy rằng, cuộc sống như gia đình tôi như vậy là tạm ổn. Nhưng bản năng của người mẹ cho tôi biết, nó không ổn chút nào. Tôi xem tivi phát sóng chương trình “Người hùng tí hon”, thấy cậu bé chạc tuổi con, thông minh, lanh lợi, nói Tiếng anh hay. Nhìn lại con mình, nếu như được học những nơi có điều kiện giảng dạy tốt, thì con cũng chắc chắn tốt như vậy. Nhưng tại sao mình không làm điều gì đó đột phá, để thay đổi tương lai cho nó. Cảm thấy tiếng Anh là xu thế hiện nay, nếu có tiếng Anh thì làm gì cũng dễ, bỗng tôi lóe lên một suy nghĩ phải thay đổi. Tôi quyết định bàn với chồng chuyển nhà lên Sài Gòn để sinh sống, để hai mẹ con đi học tiếng Anh. Dù biết rằng, cuộc sống thành phố, thời gian đầu sẽ khó khăn, vất vả hơn ở quê rất nhiều, nhưng tương lai của con, vợ chồng tôi sẽ vượt qua được.

Những ngày đầu ở Sài Gòn, chồng tôi bắt đầu chạy Grap. Tôi cũng xin được công việc ở công ty Thủy Sản khác. Tôi cho con đi học ở một nhà trẻ tư có dạy thêm tiếng Anh, còn mình thì học ở trung tâm gần nhà. Với tôi, học tiếng Anh là điều cực kỳ khó. Vì lên Sài Gòn, mình cũng phải đi làm ngày 8 tiếng để mưu sinh. Đi làm về mệt rũ rượi, còn phải sách xác đi học, lòng lại lo lắng, không biết chồng ở nhà trông con như thế nào. Rồi mình thì lớn, mới bắt đầu học một ngôn ngữ mới cực kỳ nản. Nhiều khi nản quá, muốn từ bỏ quách cho rồi. Nhưng về nhìn con nói được dăm ba câu tiếng Anh, mình cũng muốn cố gắng để có ngày nói tiếng Anh được với nó, vì trẻ con học ngôn ngữ nhanh lăm. Thế là tôi lại có động lực học tiếp. Tôi tự hứa với bản thân, vì con, tôi sẽ học tiếng Anh cho đến cùng, và chắc chăn tôi sẽ làm được.

Đến bây giờ, gia đình tôi đã sống ở Sài Gòn được gần một năm, cả tôi và con đều nói được tiếng Anh cơ bản. Cuộc sống vẫn vậy, chưa bứt phá, chưa nhiều thay đổi để khoe với mọi người về lựa chọn bỏ quê lên thành phố (mà nhiều người vẫn nói là không biết đúng đắn hay sai lầm). Nhưng mà tôi vẫn luôn tin rằng, chắc chắn con tôi sẽ có tương lai tốt đẹp vì lựa chọn này của mình. Và con chính động lực của sự thay đổi, của sự quyết tâm học tiếng Anh trong tôi.